20140511-120140.jpg

Đúng như thường lệ thì bài viết hôm nay phải dành chỗ cho kí sự chạy bộ cuối tuần cùng SRC, nhưng do mới bị chấn thương lưng không thể tham gia cùng hội nên rãnh rỗi làm vài dòng bình luận chủ đề đang rất nóng hổi hiện nay: Yêu nước – Chống Tàu – Đuổi giàn khoan.

Đâu cần thanh niên có – “chém gió”

Hơn một tuần nay, đâu đâu trên facebook cũng bắt gặp cờ Tổ Quốc, đâu đâu cũng thấy hô hào khẩu hiệu chiến đấu chống Trung Quốc, cùng hàng loạt chia sẻ các bài viết phân tích mổ xẻ tình hình biển đảo quê hương. Lâu lắm rồi sinh khí yêu nước mới sôi lên sùng sục như vậy, cũng chẳng biết bao lâu rồi mới thấy các phương tiện truyền thông nhà nước lên tiếng mạnh mẽ như thế.

Bản thân mình không phải loại người thơ ơ với đất nước, tin tức phóng sự mình vẫn theo dõi liên tục hằng ngày. Nhưng mình chẳng thích “chạy theo trào lưu” giăng cờ treo biển hô hào yêu nước đang lan rộng trên facebook như hiện nay. Facebook của mình cũng như thường lệ, chỉ có thông tin chia sẻ liên quan đến chạy bộ, tương tự như các anh em cùng chí hướng khác.

Có thể bạn sẽ dè bỉu mấy người yêu chạy bộ như mình là đồ dửng dưng, là đồ ham sống sợ chết. Mình không phản đối, bản thân mình chưa thể hình dung ra chiến tranh nó thế nào nên không thể nói trước điều gì nhưng nếu có biến cố gì xảy ra, mình và các anh em chạy bộ chắc chắn sẽ làm được nhiều việc có ích hơn các đồng chí “anh hùng bàn phím” đang mọc lên như nấm như hiện nay.

Dưới đây là hai lý do giải thích cho suy nghĩ của mình:

Khoẻ để bảo vệ Tổ quốc

Bao nhiêu các anh hùng bàn phím có thể duy trì thể lực để có thể chạy được 5k, tương đương 30-35 phút. E là hơi bị hiếm, tối nào cũng chém gió đến khuya thì làm gì có thời gian tập thể thao mà duy trì thể lực. Nếu không thể chạy được 30 phút, nếu có ra trận thì làm ăn được gì? Thân mình còn lo chưa xong thì bảo vệ được ai!

Vì thế dân chạy như mình dành thời gian ra đường chạy để luyện thể lực, tăng cường sức khoẻ, thay vì cắm mặt trên facebook tỏ ra mình là người yêu nước.

Đừng chém gió, hãy làm gì đó!

Ý chí được trui rèn

Dân chạy bộ học được cách vượt lên chính mình để chinh phục khó khăn trong những hoàn cảnh khắc nghiệt. Nhiều người đã quá quen với việc chạy trên đôi chân mỏi nhừ không còn cảm giác, với các cơ bắp kiệt quệ vì thiếu năng lượng hay việc hành xác dưới cái nóng oi bức, tất cả chỉ để vượt qua cái tôi bên trong luôn mách bảo đầu hàng để chinh phục chính mình.

Ý chí của dân chạy nhờ vậy được trui rèn theo năm tháng. Sẽ không có thử thách nào là quá khó, đường chạy nào là quá dài, miễn là ý chí còn đó. Và dĩ nhiên, ý chí đó chính là nguồn sức mạnh tuyệt vời khi Tổ quốc cần đến ta.

Never give up!

Lời kết

Việc nước không thể không quan tâm. Yêu nước nhưng đừng chạy theo trào lưu, hãy thông thái và làm gì đó hữu ích hơn việc bày tỏ thái độ trên facebook. Chiến tranh là điều không ai muốn, nó chỉ đem lại thương đau và mất mác. Nhưng nếu nó xảy ra, Tổ quốc cần những người có sức khoẻ chứ không cần các chuyên gia chém gió, share tin. Hãy yêu nước một cách thông thái: ngưng chém gió, lo tập thể thao.

Saigon, 11/05/2014

Similar Posts

guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments